Always do this :))
(Source: perfectbucketlist)
Vẽ xong chả muốn gửi ai
Thôi up lên tặng những ngài biết yêu…
(Vẽ theo bạn này)
Giá mà được chết đi một lúc
Chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
Nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
Lên thiên đường sợ chả gặp ai
Giá mà được chết đi một lúc
Tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
Và xem thử mình sẽ cười hay khóc
Làm ma có sướng hơn làm người?
Giá mà được chết đi một lúc
Nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
Nếu người ta tống ngay vào nhà xác
Cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao.
(Nguyễn Thế Hoàng Linh)
Chút nhạc đêm tê tái cõi lòng Sống ở đời buồn lắm cũng đôi khi Sống như thể ngày mai không cần biết Nỗi buồn cứa qua thân thể đã chai lì Cơn gió lạnh khẽ đập ta thành ngàn mảnh Chút ánh sáng lóe lên cũng bị mây mù che đi Đêm vời vợi và đêm sâu thăm thẳm Ngày mai sắp đến, dù ta chẳng đợi mong điều gì… Nhạt nhẽo như thế Buồn như thế Tình như thế Vậy rốt cuộc, ý nghĩa của sinh mệnh là chi? (21/10/11)
(Quote from http://j.mp/oQ4mZ2)
Chợt thấy đêm buồn…
(Source: kristallengel)
Cứ mãi nhắm mắt bước đi trong mơ bao tháng năm trong cuộc đời Từng lời nguyện cầu giờ đây đã vỗ cánh bay xa Dẫu có tiếc nuối tháng năm qua đi cũng mãi không quay trở về Ðôi chân bơ vơ lần trong bóng tối mỗi bước đi
Ðể rồi giật mình khi nhìn lại ta tay trắng vẫn như ngày xưa
Vọng vào hư không cho nỗi đau ôm ấp con tim dại khờ
Thiên đường xưa ta thường mơ giờ đây đã mãi mãi xa vời
Thà rằng một lần đau thật là đau để cố quên đi niềm đau
Tìm lại cho ta một lối ra nơi phía cuối con đường
Lau lệ tuôn trên bờ mi ngoài kia bình minh đang hé sáng…
Quanh quẩn mãi giữa vài ba dáng điệu
Tới hay lui vẫn chừng ấy mặt người
Vì quá thân nên quá đỗi buồn cười,
Môi nhắc lại chỉ có ngần ấy chuyện.
Đời nhạt tẻ như tàu không đổi chuyến!
Đứng xem ngoài hay quay gót nhìn trong
Cùng thuộc rồi bàn ghế ở trong phòng,
Và trong đó: những hồn quen biết quá!
Đời nghèo thế! Không dành tôi chút lạ…
Đến ái ân cũng hết cả đợi chờ
Và mỗi ngày sau những giấc ngủ trưa
Mùng buông xuống không che sầu vũ trụ
À! Thế đấy, chốn hằng ngày cư trú
Ván bài đời may mắn chỉ ù suông
Ôi! Tâm tư ngăn giữa bốn bờ tường
Chờ gió mới, nhưng cửa đều đóng kín!
Đã quá mệt mỏi với việc suy nghĩ quá nhiều. I quit, rite now!
Cố giấu nước mắt lặng thầm nhìn nhau nghe nhói lòng
Biết nói chi đây một câu trước khi biệt ly
Chiều buồn nghẹn ngào buông rơi chút ánh sáng nhạt nhòa
Tựa như níu kéo, bước chân người đi…