Dạo này tự nhiên bị việc nó đè. Bắt đầu bị stress rồi. Ăn cái bánh lấy lại tinh thần, và tự hỏi tối nay nên ngồi quán nào?

Gã ơi cố lên.

Đồ con chó =))

(Source: 9gag)

"

anh có nhớ một người đùa bỡn

với cái mặt nạ cười

rồi không sao cởi được

đau đớn mệt nhoài kiệt sức

tuyệt vọng ôm vai, cái mặt vẫn cười?

anh có trông con ốc

suốt đời mang cái vỏ của mình

nhưng cất đi gánh nặng trên lưng

nó cũng không sống nữa?

"
— Thơ Lưu Quang Vũ
"hai đứa nằm ngủ say
mặc loài người biến mất
một mai này tỉnh giấc
vẫn thấy mình bên nhau"
— 06.12.11 (via lucilucius)
"Không có một người con trai nào đáng để cô gái hủy hoại bản thân. Nhất là người con trai đã quay đi ngay từ trước đó. Cũng không có hạnh phúc nào được tìm thấy bởi cái chết, hay vấn đề nào có thể giải quyết được bằng cái chết. Bởi trên đời này, tất cả chúng ta chỉ cảm động vì những con người dũng cảm vượt lên số phận, vượt lên cái chết, không ai vỗ tay hoan hô kẻ đầu hàng. Thậm chí ngược lại, chúng ta đều xót thương cho cha mẹ những kẻ chết trẻ."
— Mie. Người ta đã không được lựa chọn việc bị sinh ra trên đời, lại còn tước mất quyền được từ chối cõi đời của họ à? Chết là siêu thoát, nếu người ấy sống thấy khổ, hãy tiễn đưa họ, thế thôi.

(Source: kensaii)

"

Bài thơ bên cửa sổ

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ.
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.

Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Dưới ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.

Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.

Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.

Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạc
Chỉ xanh thêm đợi chờ.

Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

"
— (Bùi Sỹ Nguyên)

(Source: leaveworld)

"Trả nhau, trả hết nợ nần
Trả em, trả hết duyên gần tình xa
Trả hai năm ấy cỏ hoa
Trả lời yêu cháy chỉ là lửa rơm
Trả tay níu, trả môi hôn
Nụ cười chớ trả …
Để còn chào nhau ;)"
— Thanh Trắc Nguyễn Văn (via dochanhlangtu)

Trốn?

Ngồi trên sân thượng tối thui và nghe tiếng mưa trộn với nhạc. Mọi thứ sẽ hoàn hảo hơn nếu như có thêm một chai beer. Bà tiên ơi mang beer đến cho con đi :|.

dochanh:

Này chú, anh bảo. Chú bảo chú FA là buồn, anh thì khuyên chú nghĩ cho kĩ trước khi cố xoá 2 chữ FA. Vì FA là sướng.

Ngày xưa bạn anh bảo: Yêu một người là ban cho người ta quyền năng làm mình đau; yêu một người cũng là tước đi của mình niềm vui không ràng buộc. Vế đầu anh đếch còm men, nhưng vế…