My little corner

Find the way to truly understand myself

Tôi chìa bàn tay ra
Đâu có ai nắm lấy
Không ai tin nhau nữa rồi
Cuộc đời lạ vậy
Cứ mang làm chi những khuôn mặt vô hồn
Giấu làm chi những nỗi buồn
Và tự dối mình những điều không thể
Chúng ta đã như vầy biết bao nhiêu thế hệ
Chẳng hề biết tin nhau
Đời có ai sống hộ được ai đâu
Sao chẳng cười dài rồi đứng lên mà sống
Đời cũng như giấc mộng
Chẳng mấy chốc mà qua.

For Gim

Em gái tôi hôm nay lên xe bông về nhà chồng. Từ lâu tôi đã biết rằng một người có tâm hồn sáng đẹp như em thì chắc chắn sẽ có hạnh phúc, không thể nào khác được. Có thể cuộc đời này có vài phần không phù hợp với em, nhưng em lại là thứ sinh ra để làm đẹp cho cuộc đời, và như thế thì đời cần em nhiều lắm. Nhớ những tối cùng em lên cầu Long Biên, với vài lon bia, hoặc cà phê, và hai đứa ngồi nhìn xe, tàu, thuyền qua lại trên cầu dưới cầu. Tôi thích ngồi nhìn em phụng phịu kể hết chuyện này đến chuyện khác, liên miên bất tận. Tôi chỉ ngồi im và nhìn thôi, thậm chí còn chẳng để tâm nghe, chẳng biết là em đã kể những gì. Tôi cũng biết em đâu có cần tôi nghe, tôi chỉ ngồi yên đấy và nhìn em, vậy là đủ. Rồi em lấy harmonica ra thổi, còn tôi ngồi nghe. Đôi khi tôi và em cũng hát, và câu hát chung của chúng tôi thường là:

"Cứ mãi nhắm mắt bước đi trong mơ bao tháng năm trong cuộc đời, để rồi giật mình khi nhìn lại ta, tay trắng vẫn như ngày xưa…”

Rồi chúng tôi lại nói vài chuyện vớ va vớ vẩn về một đôi người bạn chung, bạn riêng, hoặc một vài chuyện gia đình. Đôi khi là một vài dự định cho tương lai. Xong rồi thì về mua ngô ăn đêm. Sau này có người yêu thì tôi và em dần ít gặp nhau hơn trước.

Năm nay được tin em lấy chồng, nghe chuyện em mà mừng cho em, và mừng cho cả anh Đức, chồng em. Cuộc sống là như vậy đấy, có lòng tin thì sẽ có hạnh phúc, và nhiều lúc hạnh phúc đến nhanh bất ngờ. Tiếc là không thể về dự đám cưới em, chỉ gọi điện chúc mừng được mà thôi. Chắc rằng em sẽ được hạnh phúc đến mãi mãi sau này.

"…tìm lại cho ta một lối ra, nơi phía cuối con đường; lau lệ tuôn trên bờ mi, ngoài kia bình minh đang hé sáng"

Về thôi, đói vãi chưởng rồi

Ngồi thêm lúc nữa đâu moi được gì

Ôi dào cái việc công ty

Đâu phải hễ cứ ngồi lì là xong

Thôi về cho nhẹ cái mông…

Sống như này cũng được, nhưng kể ra có thêm đứa friend w/ benefit thì còn được hơn. Cũng không cần nhiều benefit lắm, dễ rủ đi chơi là được. Đi dạo phố, đi cà phê, đi xem phim, đi ra ngoại ô. Nhiều benefit hơn thì càng tốt.

Sống như này cũng được, nhưng kể ra có thêm đứa friend w/ benefit thì còn được hơn. Cũng không cần nhiều benefit lắm, dễ rủ đi chơi là được. Đi dạo phố, đi cà phê, đi xem phim, đi ra ngoại ô. Nhiều benefit hơn thì càng tốt.

(via brittanib1tch)

Có những lúc

Tác giả: Lưu Quang Vũ

Có những lúc tâm hồn tôi rách nát
Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn
Một tấm gương chẳng biết soi gì
Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì
Trời chật chội như chiếc lồng trống rỗng
Thành phố đầy bụi bặm
Những mặt người lì nhẵn chen nhau.

Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu
Tôi chẳng còn điếu thuốc nào
Đốt lên cho đỡ sợ
Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ
Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi
Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai
Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết
Tôi khao khát yêu người
Mà không sao yêu được
Cuộc đời như một mụ già dâm đãng
Một núi giây thừng bẩn thỉu rối ren
Tôi chán cả bạn bè
Mấy năm rồi họ chẳng nói được câu gì mới
Tôi bỏ ra đi, họ ngồi ở lại
Tôi đi một mình trong phố vắng ban đêm
Tôi chẳng dám về gian phòng nhỏ của em
Tấm áo đẹp của em và chiếc đồng hồ em xinh xắn
Mặt tôi âm u như khu rừng rậm
Nghe em cười giữa bè bạn đông vui.

Những bức tường dựng đứng quanh tôi
Có những lúc tôi xuôi tay đuối sức
Nhưng từ đáy nỗi buồn tôi thăm thẳm
Một cái gì như nhựa thắm trong cây
Một cái gì trắng xoá tựa mây bay
Là hoa gạo của lòng tôi chẳng tắt
Tôi đập tay lên bức tường lạnh ngắt
Dù tiếng tôi chỉ một người nghe
Tôi phải đốt lên một cái gì
Cho sáng rực giữa chênh vênh vực thẳm
Dẫu bao lần người làm tôi thất vọng
Tôi vẫn yêu người lắm lắm người ơi
Tình yêu tôi như một tiếng chuông dài
Làm run rẩy hoa hồng trên ngực nắng.

(1972)

Các nhu cầu cần được đáp ứng nếu muốn có hạnh phúc.Có vẻ nhưng mình ko hạnh phúc là do thiếu cái 1, nhu cầu sinh lý :”>.

Các nhu cầu cần được đáp ứng nếu muốn có hạnh phúc.
Có vẻ nhưng mình ko hạnh phúc là do thiếu cái 1, nhu cầu sinh lý :”>.

Anh thích cái mùi này, mùi hơi đất, thích cực. Từ hồi bé đã thích, cứ trời mưa là chạy ra thềm hít căng cái mùi này, dù cho người lớn có cấm với lý do hơi đất gây bệnh khớp. Cái mùi ngai ngái của đất nóng, tích tụ trong bao lâu dưới cái nắng hè kinh khiếp, chỉ chờ có mưa xuống để theo hơi nước bốc lên. Ban đầu ngái nồng, sau một lúc nhạt dần, đổi thành mùi ngái nhè nhẹ ngòn ngọt, làm ta khoan khoái cùng với cái mát mẻ mà trời mưa mang lại. Rồi giơ tay ra, mưa đập vào tay mát rượi, phê pha. Anh thích những mùa hè nhiều mưa.

Anh thích cái mùi này, mùi hơi đất, thích cực. Từ hồi bé đã thích, cứ trời mưa là chạy ra thềm hít căng cái mùi này, dù cho người lớn có cấm với lý do hơi đất gây bệnh khớp. Cái mùi ngai ngái của đất nóng, tích tụ trong bao lâu dưới cái nắng hè kinh khiếp, chỉ chờ có mưa xuống để theo hơi nước bốc lên. Ban đầu ngái nồng, sau một lúc nhạt dần, đổi thành mùi ngái nhè nhẹ ngòn ngọt, làm ta khoan khoái cùng với cái mát mẻ mà trời mưa mang lại. Rồi giơ tay ra, mưa đập vào tay mát rượi, phê pha. Anh thích những mùa hè nhiều mưa.

(Source: petrichor-breath, via nhuoclac)

artchipel:

Jerome Lagarrigue (b.1973, France/USA) - Iris

Jérôme Lagarrigue is an award-winning French painter and illustrator, living and working in New York. Lagarrigue captures the world in his work. Landscapes or human models, the subjects of his paintings are all serving his artistic quest. The Franco-American artist combines figuration and abstraction in his paintings, transparencies and dilutions, reliefs and layers, in order to capture the double dimension of existence. An extension of the philosophical conflict between pragmatism and the metaphysical, his works have two visions, that were opposed until now, reunites them and opens the way to a sensorial and emotional interpretation of form and of substance. His work is an invitation seize the immanence which lies restless under the traits of the ordinary. (src. Artsper)

© All images courtesy of the artist

[more Jerome Lagarrigue | artist found at angrywhistler]