My little corner

Find the way to truly understand myself

ci-kan asked: Chúc mừng sinh nhật nha :). Éo nhớ ngày nào :)

Thank you. Ngày nào quan trọng éo j

Thôi thì ngày mai đi làm lại vậy, ốm mãi thì cũng phải khỏi thôi. Cơ mà kéo từ tuần trước qua tuần này thì cũng hơi kinh đấy. Ốm, ở nhà gần như là một mình, cũng chả thấy phiền lòng. Ốm thì nghỉ ngơi, uống thuốc, sao đâu mà phải xoắn; bạn bè anh cũng ghé qua chơi, mua cho quả, thuốc, cánh gà chiên mắm, vui mà. Ở nhà lại còn mở rock lên nghe loạn xị (nhưng không có loa cho ra trò, nên hơi buồn tý). Nhắc gà chiên mắm với nhạc, anh thấy nhớ Thái vãi, nhớ những đêm ngồi lề đường, mở bia uống, nghe các bạn bên ý chơi nhạc và hát, phê đừng hỏi, đến giờ vẫn nhớ mặt phiêu của các bạn ý (quán có mấy khách đâu mà sao vẫn phiêu được thế nhỉ). Bia ngon nhạc hay, đời cần đéo gì hơn thế. Vốn trước giờ có biết bo ai đồng nào đâu, hôm ý xong vẫn nhoài lên bo cho các bạn ý mấy chục bạt với bắt tay ầm ỹ. Về lại Hà Nội đéo có chỗ nào nghe nhạc cho nên hồn, chả may quán nào nhạc được được thì đông nghẹt, khói thuốc toé loe, ngán vãi. Thôi chán chả buồn nói nữa, đi ngủ.

P/S: Mà 2/9 này đi đâu nhỉ? Khó nhỉ?

sadvillains:

wallflowerbloom:

No matter what anybody tells you, words and ideas can change the world.

We don’t read and write poetry because it’s cute. We read and write poetry because we are members of the human race. And the human race is filled with passion. And medicine, law, business, engineering, these are noble pursuits and necessary to sustain life. But poetry, beauty, romance, love, these are what we stay alive for.

(Dead Poets Society, 1989)

:(

(via frwo)

Lá xanh rồi cũng sẽ vàng,
Lá khô theo gió, lá tan theo đời

Hôm nay mệt quá nên chẳng làm gì, chỉ ngồi và nghe nhạc, và than đời sao mỏi quá…

Tháng 8 sang rồi em biết không…
Hè kia lơ đãng bỏ qua sông.
Để mặc thu về trong nhớ tiếc.
Hóa vàng một xấp nắng trong trong…

Tháng 8 sang rồi em biết không?
Gió thêm vội vã, nắng bớt hồng.
Lá khẽ chuyển màu theo nắng mới.
Rơi vèo một cái vào hư không.

Tháng 8 sang rồi, em biết không…
Có bầu trời trong màu nước lặng.
Có buổi chiều rơi vào ngõ vắng.
Có người ngồi gỡ những nhớ mong…

—Thơ tháng 8 (via butchigo)

(via lemd)

Tôi chìa bàn tay ra
Đâu có ai nắm lấy
Không ai tin nhau nữa rồi
Cuộc đời lạ vậy
Cứ mang làm chi những khuôn mặt vô hồn
Giấu làm chi những nỗi buồn
Và tự dối mình những điều không thể
Chúng ta đã như vầy biết bao nhiêu thế hệ
Chẳng hề biết tin nhau
Đời có ai sống hộ được ai đâu
Sao chẳng cười dài rồi đứng lên mà sống
Đời cũng như giấc mộng
Chẳng mấy chốc mà qua.

For Gim

Em gái tôi hôm nay lên xe bông về nhà chồng. Từ lâu tôi đã biết rằng một người có tâm hồn sáng đẹp như em thì chắc chắn sẽ có hạnh phúc, không thể nào khác được. Có thể cuộc đời này có vài phần không phù hợp với em, nhưng em lại là thứ sinh ra để làm đẹp cho cuộc đời, và như thế thì đời cần em nhiều lắm. Nhớ những tối cùng em lên cầu Long Biên, với vài lon bia, hoặc cà phê, và hai đứa ngồi nhìn xe, tàu, thuyền qua lại trên cầu dưới cầu. Tôi thích ngồi nhìn em phụng phịu kể hết chuyện này đến chuyện khác, liên miên bất tận. Tôi chỉ ngồi im và nhìn thôi, thậm chí còn chẳng để tâm nghe, chẳng biết là em đã kể những gì. Tôi cũng biết em đâu có cần tôi nghe, tôi chỉ ngồi yên đấy và nhìn em, vậy là đủ. Rồi em lấy harmonica ra thổi, còn tôi ngồi nghe. Đôi khi tôi và em cũng hát, và câu hát chung của chúng tôi thường là:

"Cứ mãi nhắm mắt bước đi trong mơ bao tháng năm trong cuộc đời, để rồi giật mình khi nhìn lại ta, tay trắng vẫn như ngày xưa…”

Rồi chúng tôi lại nói vài chuyện vớ va vớ vẩn về một đôi người bạn chung, bạn riêng, hoặc một vài chuyện gia đình. Đôi khi là một vài dự định cho tương lai. Xong rồi thì về mua ngô ăn đêm. Sau này có người yêu thì tôi và em dần ít gặp nhau hơn trước.

Năm nay được tin em lấy chồng, nghe chuyện em mà mừng cho em, và mừng cho cả anh Đức, chồng em. Cuộc sống là như vậy đấy, có lòng tin thì sẽ có hạnh phúc, và nhiều lúc hạnh phúc đến nhanh bất ngờ. Tiếc là không thể về dự đám cưới em, chỉ gọi điện chúc mừng được mà thôi. Chắc rằng em sẽ được hạnh phúc đến mãi mãi sau này.

"…tìm lại cho ta một lối ra, nơi phía cuối con đường; lau lệ tuôn trên bờ mi, ngoài kia bình minh đang hé sáng"

Về thôi, đói vãi chưởng rồi

Ngồi thêm lúc nữa đâu moi được gì

Ôi dào cái việc công ty

Đâu phải hễ cứ ngồi lì là xong

Thôi về cho nhẹ cái mông…